
Phố hát buồn
Trầm ngâm
âm thanh những
lời câm
khi mặt trời
soi qua miền ký ức
Bốn mươi năm
Thăm thẳm những
ngày trôi
Thành đêm nuối tiếc
Tôi là ai với môi khô
Với chung rượu đắng
khi vắng tiếng ca
và giọt nước mắt
vội lăn qua
Những lời thở than
Không làm cho thời gian biến mất
Khi niềm hi vọng lang thang chật phố
như một kiếp người
Không hiểu vì đâu
trở về cát bụi
Khi chưa kịp biết đời mình
nên khóc hay cười ?
Và nên cười hay khóc
Giữa những ngày trôi ?